Ngõ quê chiều nay hanh hao không phải của gió, cũng không phải của mưa, mà của vạt nắng chiều…
Vạt nắng chiều nghiêng nghiêng như nói khẽ “Chiều đấy thôi!”. Nhìn qua khung cửa sổ, tia nắng cuối ngày còn sót lại lẩn khuất trong vòm lá. Ngõ quê gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá reo trong chênh chếch vạt nắng chiều.
Con ngõ trước nhà gói trọn vào lòng cả tuổi thơ tôi. Ở nơi ấy, bên căn nhà thân thương có mảnh sân và góc vườn bình yên. Tôi đã trãi qua những tháng năm đầu đời bằng những kỉ niệm êm đềm nhung nhớ. Có con ngõ thân quen tôi đi về hôm sớm. Con ngõ thân thương như người bạn ngày xưa… Yên bình theo năm tháng, xôn xao từng bước chân đi về.
Tôi nhớ những niềm vui đong đầy nơi làng quê bình dị. Ngày nhỏ, tôi lẽo đẽo theo chân ba đi ruộng mỗi chiều về. Trong ánh nắng chiều xô bóng nghiêng nghiêng, ba kể cho tôi nghe những câu chuyện hay, những bài học về cuộc sống. Nhớ những hôm tôi trông mẹ đi chợ về, ngồi trong nhà mà mắt hướng ra đầu ngõ, lòng ước ao mẹ về có quà bánh cho. Vậy đó, tôi đã đi qua từng ngày tháng, bình lặng lớn lên trong yêu thương của gia đình, dưới mái nhà đầm ấm, bên con ngõ thân quen làm bạn mỗi ngày.
Giờ đây, cũng bậc thềm xưa, góc sân bạc màu mưa nắng, ngõ quê thì lặng lẽ. Ngồi bên khung cửa nhìn con ngõ ngày xưa, nghe xôn xao một trời kỉ niệm. Thuở chân trần chạy nhảy khắp ngõ quê… Tuổi thơ ùa về.
Chiều nay, vài cơn gió lạc vào khung cửa, gợi thảng thốt bất chợt sự khác lạ của buổi chiều tà, của những cơn gió, của hàng cây trước ngõ. Vạt nắng chiều bên hiên sắp tắt, cơn gió cuối thu chùng chình trước ngõ, nửa muốn đi nửa muốn ở, mang theo cái se lạnh chớm đông.
Ngày nhẹ nhàng trôi, mùa miên man gợi kỉ niệm tuổi thơ trên khắp ngõ quê. Gợi chút kỉ niệm, chạnh lòng thương lắm vạt nắng chiều nay. Tôi gói ghém yêu thương trong lớp áo khoác mỏng. Bên hiên nhà khẽ khàng vọng lại một bản nhạc buồn tênh, loay hoay với những điều xưa cũ…
Ngồi bên khung cửa, nhìn hàng cây trước ngõ nghiêng nghiêng trong vạt nắng chiều. Bóng nắng cuối ngày đan dần vào cành cây lơ thơ trước ngõ. Vương chút ánh vàng lên chùm hoa còn sót lại. Ngõ quê vẫn thế, nhưng lòng tôi phẳng lặng.
Vạt nắng chiều nhè nhẹ ghé qua đây hòa vào cơn gió cuối mùa lạc vào khung cửa. Khẽ thôi, kẻo cánh gió mỏng tang đậu bên hiên giật mình. Gọi về, mùa nhớ mênh mang!
ĐTHT.
Bài viết này được đăng vào ngày 02/09/2022 20:49
Daniel Dubois hạ gục Fabio Wardley trong một trận chiến khốc liệt để trở thành…
Bàn thắng sớm của Ousmane Dembélé đã giúp Paris Saint-Germain tiếp tục hành trình UEFA…
Bàn thắng cận thành của Bukayo Saka trước Atletico Madrid giúp Arsenal giành vé vào…
David Benavidez khiến Gilberto "Zurdo" Ramirez ngã đài 2 lần trước khi đạt được cột…
Võ đài Tokyo Dome đã chứng kiến màn trình diễn đẳng cấp của Junto Nakatani nhưng…
Vào thứ Bảy (ngày 2 tháng 5), Gilberto Ramirez sẽ bảo vệ 2 đai vô…